Lần đầu tiên

1. Số đầu tiên của bài viết này để ghi lại một số lần đầu tiên vừa xảy đến liên tiếp nhau : lần đầu tiên được đứng nhất lớp và sắp có article đầu tiên được đăng trên tạp chí khoa học. Thú thiệt cảm xúc là rất sướng vì đơn giản cái gì đầu tiên mà chả sướng. Mình sướng vì lần đầu tiên được đứng trên đỉnh và mình sướng vì sắp có bài viết được đứng chung tên với thầy, xem như cũng là một kỉ niệm đẹp của hai thầy trò sau 6 tháng làm việc.

2. Về Vũng Tàu sau hai năm có lẻ xa quê mang lại một dư vị khó tả. Thành phố cũng không đổi thay gì, vẫn thân quen và đáng yêu thế. Hai tuần về thì mười ngày mưa nên cũng không đi chơi được nhiều nhưng lại mang đúng nghĩa nghỉ ngơi. Giờ ngồi đây viết những dòng này chợt thấy nhớ lắm cái vị mằn mặn thốc lên từ biển…

3. Lắm lúc thấy mình vẫn … trẻ con. Làm việc không ngơi nghỉ để đạt cho được cái Ph.D mong muốn giờ tự nhiên lại thấy chán, muốn bỏ hết về nhà đi làm cho lành. Làm một kĩ sư tà tà nhàn rỗi, ngày ngồi văn phòng chơi dò mìn cuối tháng lãnh lương có khi lại hay [:))]. Nghĩ đến vấn đề này lại thấy đau lòng cho nước nhà khi có một bộ phận không nhỏ cơ số người không thích lao động chỉ thích hưởng thụ, không thích cố gắng nhưng lại muốn có một công việc ngon, học giả, bằng giả… Thế nên tự bao giờ thực đơn quà mang đến nhà sếp chỉ gói gọn trong một bao nylon gồm rượu mạnh, thuốc lá và phong bì. Còn đâu cái thân tình, người ta thăm nhau bằng tấm lòng, không trục lợi như ngày xưa rất xưa, chẹp…

4. Đâu đâu văng vẳng mấy câu thơ trong bài Những cánh buồm của Hoàng Trung Thông :

Hai cha con bước đi trên cát
Ánh mặt trời rực rỡ biển xanh
Bóng cha dài lênh khênh
Bóng con tròn chắc nịch,

Sau trận mưa đêm rả rích
Cát càng mịn, biển càng trong
Cha dắt con đi dưới ánh mai hồng
Nghe con bước, lòng vui phơi phới.

Con bỗng lắc tay cha khẽ hỏi:
“Cha ơi, sao xa kia chỉ thấy nước thấy trời,
Không thấy nhà, không thấy cây, không thấy người ở đó?”

Cha mỉm cười xoa đầu con nhỏ:
“Theo cánh buồm đi mãi đến nơi xa,
Sẽ có cây, có cửa, có nhà
Vẫn là đất nước của ta
Ở nơi đó cha chưa hề đi đến.”

Cha lại dắt con đi trên cát mịn,
Ánh nắng chảy đầy vai
Cha trầm ngâm nhìn mãi cuối chân trời
Con lại trỏ cánh buồm xa hỏi khẽ:
“Cha mượn cho con cánh buồm trắng nhé,
Để con đi!”

Lời của con hay tiếng sóng thầm thì
Hay tiếng của lòng cha từ một thời xa thẳm
Lần đầu tiên trước biển khơi vô tận
Cha gặp lại mình trong tiếng ước mơ con.

5. Vừa xem được video cầu hôn đang được lan truyền chóng mặt trên mạng, ghi vào sau còn học hỏi [:))]. Công nhận là một sáng kiến dễ thương.

Paris, 09-10-11


About this entry